THẮNG LƯỠI (TONGUE TIE) CÓ GÂY KHÓ KHĂN KHI CON CON BÚ KHÔNG?

DOES TONGUE TIE CAUSE BREASTFEEDING PROBLEMS?
THẮNG LƯỠI (TONGUE TIE) CÓ GÂY KHÓ KHĂN KHI CON CON BÚ KHÔNG?

Tôi nghĩ rằng không có bất kỳ nghi ngờ nào về chuyện thắng lưỡi gây trở ngại khi cho con bú. Và lý do ở chỗ mấu chốt để nuôi con bằng sữa mẹ thành công là cho người mẹ giúp con đạt được khớp ngậm càng đúng càng tốt! Khớp ngậm đúng khiến việc cho con bú không bị đau và bé bú được nhiều sữa từ vú mẹ.

Bé bị thắng lưỡi không thể ngậm đúng và không thể cử động lưỡi toàn diện cần thiết để kích thích cho vú tiết ra sữa. Hiện nay đã có đầy đủ dữ liệu từ nhiều nghiên cứu cho rằng thắng lưỡi gây khó khăn khi cho con bú. Hãy tham khảo các nghiên cứu ở cuối bài này.

Các câu hỏi nêu lên:

Thắng lưỡi là gì?

Thắng lưỡi tồn tại khi miếng mô mỏng, gọi là dây thắng lưỡi (frenulum), kết nối lưỡi đến sàn miệng, bị dày quá hoặc ngắn quá làm cho cử động của lưỡi bị hạn chế. Điều này có thể ảnh hưởng nhiều lĩnh vực trong cuộc sống của người bị nhưng liên quan lớn nhất đối với việc bú mẹ bởi vì đây là khi việc cử động lưỡi cần thiết nhất cho em bé được bú đủ sữa mẹ và người mẹ thấy thoải mái khi cho con bú và không bị đau.

Liệu (bây giờ) số trẻ em bị thắng lưỡi có nhiều hơn 50 năm trước không?

Có vẻ như không phải. Tại sao lại như thế? Việc sử dụng folic acid trong thai kỳ để tránh tật nứt đốt sống (spina bifida) được trích dẫn như là một nguyên nhân, nhưng không hề có bằng chứng nào đề nghị đây là nguyên nhân của tật thắng lưỡi.

Ngày nay người ta có ấn tượng rằng nhiều trẻ em được chẩn đoán với thắng lưỡi và thắc mắc tại sao trong quá khứ thắng lưỡi lại không phải là một vấn đề.

Nói chung, trong y khoa, hiện nay chúng ta có thể chẩn đoán được nhiều bệnh hơn trước đây và liên hệ chúng với những triệu chứng mà người ta đang trải qua. Đây cũng là trường hợp với thắng lưỡi. Tuy nhiên, thắng lưỡi không mới mẻ gì và người ta đã biết đến hàng thế kỷ rằng thắng lưỡi là một trở ngại khi cho con bú và đã được các nữ hộ sinh sửa lại bằng những cách thô sơ.

Ngoài ra, bây giờ nhiều phụ nữ cho con bú hơn cách đây 50 năm, và vì thế vấn đề này được nghĩ ngay đến trong khi trước đó hẳn là nó sẽ được ‘’chữa trị’’ bằng cách đưa cho em bé một bình sữa công thức, (không may là nó vẫn đang được ‘’sửa’’ theo cách này).
Những khó khăn của việc cho con bú cứ chồng chất và những ngày này thì tật thắng lưỡi được chẩn đoán trong một tình huống mà nhiều bà mẹ trẻ em gặp phải những trở ngại khi nuôi con bằng sữa mẹ có khởi nguồn từ những can thiệp hầu như phổ biến trong quá trình sinh nở và sau những can thiệp ngay sau khi sinh, chẳng hạn như cho bú sữa công thức trong bình vì đường huyết thấp và vàng da. Hầu như họ không được giúp đỡ đầy đủ trong bệnh viện để phòng tránh hoặc xử lý các vấn đề sớm. Và họ tìm kiếm những giải pháp cho rắc rối của mình và họ không nhận được những giải pháp tốt từ các bác sĩ của họ hoặc hầu hết những nhân viên y tế khác. Thông thường cách giải quyết duy nhất là “bổ sung”, nhưng nhiều người mẹ không chấp nhận cách “xử lý” đó nữa. Họ muốn ngay những giải pháp cho con bú mẹ để đảm bảo rằng việc cho con bú sẽ tiếp tục.

Chúng ta chỉ mới bắt đầu, trong 20 năm vừa qua, để thừa nhận một cách đầy đủ rằng tật thắng lưỡi là một nhân tố gây ra các khó khăn trong việc nuôi con bằng sữa mẹ. Và “chúng ta” không may là lại không có nhiều bác sĩ ở trong đó. Đến một điểm mà trong nhiều bệnh viện, y tá và chuyên gia sữa mẹ đã bị cấm, nếu không sẽ bị thôi việc, thậm chí chỉ là nhắc đến khả năng là em bé bị thắng lưỡi cho cha mẹ.

Hơn nữa, hiện nay nhiều bà mẹ không chấp nhận lời của bác sĩ/nữ hộ sinh/chuyên gia sữa mẹ rằng em bé không bị thắng lưỡi hoặc là bị nhẹ và ít quan trọng nhất. Thực tế, kinh nghiệm của chúng tôi là nếu họ bảo thắng lưỡi “nhẹ” thì lại có nghĩ là còn hơn cả nhẹ và các vấn đề của người mẹ thì đi xa quá so với cái mức ít quan trọng đó.

Un frein de la langue serreHình 1: Trong trường hợp này, bác sĩ có chẩn đoán là thắng lưỡi (Rõ ràng là một đứa bé 5 tuổi cũng có thể chẩn đoán được và quả thật nó rất chặt), nhưng bác sĩ lại bảo là việc mẹ bị đau núm vú nặng lại chẳng liên quan gì đến cái thắng lưỡi cả, mà chỉ là “vấn đề thẩm mỹ mà thôi.” Thẩm mỹ sao? Nó có nghĩa gì vậy trời? Em bé có một cái lưỡi xấu hả?

Nhiều nhân viên y tế, cách đây nhiều năm, cũng xấu hổ về việc cắt thắng lưỡi để “phòng ngừa những trở ngại về nói’’. Và cắt thắng lưỡi để phòng ngừa những trở ngại về nói mất hẳn khi các nghiên cứu xuất bản rằng thắng lưỡi ở mức độ trung bình không có nghĩa là có vấn đề về nói ở những ngôn ngữ như tiếng Anh vốn có âm vị (âm thanh) không đòi hỏi lưỡi cử động trong phạm vi rộng. Điều này để lại cho những chuyên viên y tế một cảm giác là đã khuyến cáo một thủ tục không có giá trị. Cái gì đó giống như cảm giác mà họ đã có khi người ta tìm ra rằng việc cắt a-mi-dan và nạo VA (nạo sùi vòm họng) phổ biến ở trẻ nhỏ lại được làm quá thường xuyên mà không có lý do.

Thực tế, chứng thắng lưỡi mức độ trung bình có vẻ không gây ra vấn đề đối với những người bản ngữ nói tiếng Anh hoặc rằng “nói ngọng” và những trở ngại về nói là thiểu số và vì thế cứ lướt qua mà không được chú ý vì những người nói tiếng Anh chấp nhận được đa dạng những phát âm của nhiều âm vị (âm thanh) khác nhau. Thế nhưng nó lại gây cản trở cho những người của nhiều ngôn ngữ mà chữ ‘’r’’ phải ‘’cuộn tròn lưỡi” (mới nói được), chẳng hạn trong tiếng Tây Ban Nha và nhiều ngôn ngữ khác, gồm các ngôn ngữ Slavic và Arabic (Ả Rập) hoặc ở những nơi có những âm vị khác đòi hỏi sự cử động lưỡi nhiều hơn và việc chấp nhận ‘’phát âm sai’’ là thấp và là nguồn gốc của sự chế giễu.

Kể chuyện: Khi tôi nói với các phụ huynh rằng em bé bị thắng lưỡi và họ chưa bao giờ nghe nói đến chuyện này, chúng tôi dành nhiều thời gian để giải thích cho phụ huynh tại sao thắng lưỡi có thể là một vấn đề, việc cắt thắng lưỡi gồm có những gì liên quan và làm gì để chăm sóc hậu phẫu (thực tế chúng tôi không còn khuyến nghị việc tập duỗi cơ lưỡi nữa, nhưng cũng đang bắt đầu nghĩ lại câu hỏi này). Một ngày kia, tôi gặp một gia đình gốc Serbia. Người mẹ bị đau núm vú rất nặng. Sau khi tôi khám em bé, tôi nói với phụ huynh bé là em bé bị thắng lưỡi. Người cha, thay vì đòi hỏi một lời giải thích dài dòng, thì ngay lập tức nói “Cắt nó đi.” Tôi sửng sốt, ít ra là như vậy, vì người cha không hề đòi giải thích. Khi tôi hỏi tại sao anh ấy đồng ý, thì anh ấy bảo rằng chính mình cũng bị thắng lưỡi khi còn bé nhưng không thể cuộn tròn chữ ‘’r’’ và bị chọc ghẹo ở trường. Cuối cùng đến năm 25 tuổi, anh ấy đã cắt thắng lưỡi và ngay lập tức có thể cuộn tròn chữ ‘’r’’ của mình. Anh ấy không muốn con mình có vấn đề giống như mình.

Nhân viên y tế có biết chẩn đoán thắng lưỡi không?

Thực tế, nhiều, nếu không nói là hầu như, các bác sĩ/y tá/chuyên gia sữa mẹ lại không biết làm thế nào để chẩn đoán tật thắng lưỡi. Việc chẩn đoán thắng lưỡi đâu phải chỉ nhìn vào miệng em bé là xong. Điều quan trọng là cảm nhận, cho cái ‘’cảm giác’’ căng bằng cách luồn một ngón tay dưới lưỡi của bé từ bên này sang bên kia và sau đó cố gắng nâng lưỡi lên (hình 2)


A tongue tie with limited upward mobility.Hình 2: Cố gắng nâng lưỡi làm cho thắng lưỡi khó thấy này trở nên dễ thấy hơn. Lưu ý, ngón tay cái phải của chuyên gia sữa mẹ không đè lên mắt phải của bé.


Ở hình 3 bên dưới, chúng tôi gặp một bé bị dính thắng lưỡi mà không có một cái dây thắng lưỡi rõ ràng, nói chi đến một cái bị căng. Thế nhưng cái lưỡi hình trái tim của bé đề nghị rất rõ ràng rằng em bé bị giới hạn cử động về phía trên của lưỡi.



A heart shaped tongue due to tongue tieHình 3: Dính thắng lưỡi mà không có dây thắng lưỡi rõ ràng. Chỉ nhìn thôi thì không ai thấy thắng lưỡi cả, vì vậy mà nhiều nhân viên y tế sẽ nói là ‘’không bị thắng lưỡi.”

Việc chẩn đoán thắng lưỡi trong bối cảnh cho con bú có liên quan tổng hợp đến hai yếu tố: khám lưỡi của bé và bằng cách quan sát bé bú mẹ trong hoàn cảnh của những khó khăn khi nuôi con bằng sữa mẹ mà mẹ và em bé đang gặp phải.


Một số vấn đề gây ra hoặc bị trầm trọng hơn do dính thắng lưỡi có thể gồm có:

1. Em bé không ngậm được khớp.
2. Mẹ bị đau núm vú (bị sớm hay trễ)
3. Em bé không bú sữa đủ từ vú mẹ
4. Bé và mẹ đang gặp việc giảm sữa trễ.

Nhưng người mẹ không thể nuôi con bằng sữa mẹ thành công khi con họ bị dính thắng lưỡi hay sao?

Tất nhiên, và có lẽ nhiều người đã luôn như vậy. Thỉnh thoảng chúng tôi gặp những người mẹ và bé tại phòng khám khi em bé bị dính thắng lưỡi khá chặt và dù vậy người mẹ vẫn không bị đau và em bé vẫn ngậm vú và bú được nhiều sữa. Nếu người mẹ có nguồn sữa dồi dào thì có thể không có bất kỳ vấn đề nào cả, nhưng sau đó, chúng tôi gặp nhiều mẹ với các em bé 3 và 4 tháng tuổi có phản ứng với việc giảm sữa trễ (dứt vú, mẹ bị đau núm vụ giai đoạn muộn, bé không tăng cân, mút tay nhiều, thậm chí là không chịu bú). Đúng là chúng tôi lo lắng bởi vì do thắng lưỡi mà mà dần dà sữa mẹ sẽ bị giảm. Cũng nên lưu ý rằng nhiều mẹ tin là họ bị “dư sữa” hoặc là một ‘’phản ứng xuống sữa quá mức’’, nhưng nếu em bé không xử lý được dòng sữa chảy, thì thường không phải do sữa chảy nhanh quá, mà thường là lẽ ra em bé có thể ngậm vú tốt hơn.

Những trở ngại cho con bú chồng chất, và vì thế, ví dụ như, một người mẹ có khởi đầu cho con bú tốt đẹp có thể chẳng gặp khó khăn gì cả mặc dù em bé bị thắng lưỡi.

Nhưng thêm vào việc thắng lưỡi của bé, một người mẹ bị sưng núm vú và quầng thâm do việc truyền dịch trong quá trình chuyển dạ nên em bé ngậm không đúng hoặc không hề ngậm, và vì thế được cho bú bình rồi bị cách ly khỏi mẹ v.v…và bây giờ là có vấn đề rồi.

Tuy nhiên, việc không nhận ra thắng lưỡi lại là những lý do có khả năng làm cho bé không tăng cân, cai sữa sớm và bú bình sớm bằng sữa công thức. Trước đây, hẳn là người ta đã xem triệu chứng của thắng lưỡi kiểu như là ‘’em bé không muốn bú mẹ’’ hoặc ‘’cho con bú đau quá sức chịu đựng’’ hoặc ‘’tôi chỉ là không thể cho con bú thôi mà’’ hay “em bé không lên cân tốt’’ hoặc “sữa tôi không đủ chất” mà không nhận ra thắng lưỡi là một phần của nguyên nhân.

Cách chúng tôi cắt thắng lưỡi

Chúng tôi cắt thắng ưỡi bằng kéo chứ không phải bằng tia laser. Tại phòng khám của mình, chúng tôi gặp nhiều bé có thẳng lưỡi cắt bằng tia laser rồi bị liền lại khá nhiều. Tất nhiên, khả năng dính lại với việc cắt bằng tia laser có thể ít phổ biến, nhưng sau đó chúng tôi lại không thường gặp những em bé mà đã cắt thắng lưỡi bằng tia laser, bởi vì, cứ cho rằng mọi thứ trở nên tốt hơn đi. Nhưng cắt bằng tia laser thì không bao giờ bị liền lại sao? Dứt khoát là không đúng đâu. Và từ những gì mà phụ huynh nói, cắt bằng laser lâu hơn và đau hơn trong suốt thời gian cắt.

Chúng tôi không dùng bất kỳ biện pháp gây tê nào. Biện pháp gây tê tốt nhất là cho con bú (trước khi làm thủ thuật và ngay sau đó), và chúng tôi mong đợi người mẹ ở trong phòng cùng với chúng tôi, hoặc chỉ ở ngoài cửa nếu cảm thấy buồn nôn khi chúng tôi cắt thắng lưỡi. Bằng cách này, em bé có thể được cho bú ngay và thường nín liền. Nếu lưỡi và miệng bé bị gây tê thì em không thể ngậm đúng hoặc mút đúng, đỡ đau và được thoải mái từ việc bú mẹ. Em bé được cho bú để dỗ nín cũng thường được cầm máu. Ngoài ra, cái vị của thuốc tê có lẽ không dễ chịu gì với bé.

Chúng tôi không khuyên khích những bài tập để tránh việc liền thắng lưỡi lại. Chúng tôi đã bị chỉ trích về vấn đề này, nhưng chúng tôi đã không thấy bằng chứng tốt đẹp nào là việc đó có thể đem lại sự khác biệt. Theo kinh nghiệm của chúng tôi thì không có sự khác biệt nào trong việc liền thắng lưỡi lại cả. Có một thời gian chúng tôi yêu cầu một số cha mẹ thực hiện một số bài tập và một số khác thì không làm điều đó. Mặc dù đây không phải là một nghiên cứu chính thức, nhưng chúng tôi thấy việc liền lại là bằng nhau ở cả hai nhóm. Nhưng có một sự khác biệt giữa hai nhóm, và đó là chỗ liền lại có xu hướng dày hơn và ít linh động hơn khi tập hơn là không tập. Và cả cha mẹ lẫn em bé đều ghét những bài tập. Những bài tập làm cho cả cha mẹ lẫn em bé đều đau. Tuy nhiên, vì chúng tôi liên tục xem xét lại mọi thứ mà chúng tôi thực hành ở phòng khám, chúng tôi đang đánh giá lại vị trí của mình đối với việc thực hiện những bài tập co duỗi.

Những trường hợp cắt bằng tia laser thường được khuyến cáo tập nhiều lần một ngày từ 4 đến 6 tuần. Tôi chỉ không thể tưởng tưởng làm sao mà cha mẹ làm điều đó. Thậm chí một tuần sau đó, khi chúng tôi gặp mẹ và em bé đến tái khám, mặc dù tôi đã rất nhẹ nhàng kiểm tra bên trong miệng bé thì em bé vẫn khóc. Em bé vẫn nhớ và có lẽ vẫn còn đau.

Kỹ thuật cắt thắng lưỡi của chúng tôi

Như quý vị sẽ thấy trong video tiếp theo, điều quan trọng là giữ chặt em bé và có một người giúp đầu em bé chuyển động, trong khi đồng thời để lộ chỗ thắng lưỡi ra.

 

Video 1: Một thắng lưỡi rõ ràng trong phần 1 của video này. Vị bác sĩ nhi không nghĩ rằng em bé cần cắt thắng lưỡi vì bé ngậm được vú và tăng cân. Thực tế là núm vú của người mẹ bị khá đau có vẻ không đủ hợp lý để cắt thắng lưỡi.
Phần 2 của video này cho thấy một thắng lưỡi được cắt (không cùng một em bé).

Điều quan trọng là có đủ ánh sáng. Và có ai giữ chặt em bé.

Tôi dùng kéo để bấm một góc 90 độ tại gờ dây thắng lưỡi và cắt không hơn 1 hoặc 2mm (không hơn nhé) và sau đó dùng ngón trỏ trái của tôi để đẩy vào chỗ cắt để nó mở ra. Khi thắng lưỡi đã được cắt thành công thì người ta chỉ thấy một vết thương hình thoi ở chỗ từng là dây thắng lưỡi.

The diamond after tongue tie releaseHình 4: hình dạng dưới lưỡi sau khi thắng lưỡi được cắt

Nếu được làm cách này thì sẽ giảm thiểu chảy máu và hầu như luôn luôn ngưng ngay sau khi em bé được bú mẹ.

Nhận ra rằng giúp mẹ cho em bé bú là điều quan trọng hơn cả việc cắt thắng lưỡi. Người mẹ cần giúp đỡ để bé có khớp ngậm lý tưởng, sử dụng những cách khác để cải thiện việc cho con bú chẳng hạn như nhấn ép bầu vú và tất nhiên là theo dõi sát sao. Bất kỳ nhân viên y tế nào cắt thắng lưỡi nhưng không có kỹ năng giúp mẹ và bé bú được nên đảm bảo rằng người mẹ có được sự giúp đỡ, hỗ trợ và theo dõi tốt.

Những kết quả của chúng tôi là gì? (Chúng tôi theo tất cả các mẹ và bé khoảng 1 tuần sau lần cắt đầu tiên).

1. Khi một người mẹ bị đau núm vú, một số mẹ được giảm đau lập tức và lâu dài.
2. Một số mẹ giảm đau tạm thời trong vài ngày và sau đó núm vú bị đau trở lại. Đây là một điều khá gợi ý cho việc thắng lưỡi liền lại.
3. Khi chúng tôi khám theo dõi thì một số bé đã bị liền thắng lại. Tuy nhiên người mẹ thì hết đau hoặc đã khá hơn nhiều. Có vẻ như nếu cả mẹ lẫn bé chỉ cần một vài ngày để ”vượt qua thử thách” và tất cả đều tốt. Trong trường hợp như vậy, chúng tôi sẽ không đề nghị cắt thắng lưỡi mà yêu cầu người mẹ xem chừng những dấu hiệu giảm nguồn sữa muộn.

4. Thỉnh thoảng tăng lượng sữa hoặc dòng sữa rất rõ ràng, đặc biệt khi em bé chỉ vài ngày tuổi. Một khi em bé đã được một vài tuần tuổi, thì sự cải thiện trong việc bú sữa khó hơn để ghi chú một cách dễ dàng, nhưng chúng tôi nghĩ rằng điều đó có giúp cải thiện lượng sữa bé bú.
5. Khi người mẹ bị giảm sữa trễ, chúng tôi ưu tiên cải thiện nguồn sữa của người mẹ với domperidon hơn, và sau đó chừng một tuần mới cắt thắng lưỡi. Vấn đề ở chỗ là đôi khi các bé tầm 3 – 4 tháng sẽ thỉnh thoảng từ chối vú mẹ nếu việc cắt thắng lưỡi thực hiện trước khi nguồn sữa được cải thiện.

Need help with breastfeeding? Make an appointment for our clinic
Cần giúp đỡ để cho con bú? Hãy đặt hẹn với phòng khám của chúng tôi.

Copyright: Jack Newman, MD, FRCPC, Andrea Polokova, 2017, 2018, 2020
Bản quyền: Jack Newman, MD, FRCPC, 2017, 2018. Dịch bởi Nguyen N Dao

Bác sĩ của quý vị/ chuyên viên tư vấn sữa mẹ của quý vị/quý vị muốn những nghiên cứu?

Sau đây là một vài:

1. Geddes DT, Kent JC, McClellan HL, et al. Sucking characteristics of successfully breastfeeding infants with ankyloglossia: a case series. Acta Paediatr 2010;99:301-3

“…these results suggest that some mothers may have particular breast⁄nipple or milk ejection characteristics that contribute to successful breastfeeding of infants with ankyloglossia.”

2.Kumar M, Kalke E. Tongue-tie, breastfeeding difficulties and the role of Frenotomy. Acta Pædiatrica 2012;101:687-689

“Neonates with tongue-tie are at increased risk for breastfeeding difficulties. An early recognition of this association by primary care provider and prompt referral to a lactation consultant is important. In cases with clearly documented breastfeeding difficulties, frenotomy often results in rapid improvement in symptoms.”

3. Hall, DMB, Renfrew MJ. Tongue tie: Common problem or old wives’ tale? Arch Dis Child 2005;90;1211-1215

4. Messner AH, Lalakea L, Aby J, Macmahon J, Bair E. Ankyloglossia. Incidence and associated feeding difficulties. Arch Otolaryngol Head Neck Surg. 2000;126:36-39

“Ankyloglossia, which is a relatively common finding in the newborn population, adversely affects breastfeeding in selected infants.”

5. Srinivasan A, Dobrich C, Mitnick H, Feldman P. Ankyloglossia in Breastfeeding Infants: The Effect of Frenotomy on Maternal Nipple Pain and Latch. Breastfeeding Medicine. 2006;1(4)216-224

“Timely frenotomy and breastfeeding counseling is an effective intervention, improving latch and decreasing nipple pain.”

6. Edmunds J, Miles S, Fullbrook P. Tongue tie and breastfeeding: A review of the literature. Breastfeeding Review 2011;19(1):19-26

“In Australia, initial exclusive breastfeeding rates are 80%, reducing to 14% at 6 months. One factor that contributes to early breastfeeding cessation is infant tongue-tie, a congenital abnormality occurring in 2.8-10.7% of infants in which a thickened, tightened or shortened frenulum is present. Tongue-tie is linked to breastfeeding difficulties, speech and dental problems. It may prevent the baby from taking enough breast tissue into its mouth to form a teat and the mother may experience painful, bleeding nipples and frequent feeding with poor infant weight gain; these problems may contribute to early breastfeeding cessation. This review of research literature analyses the evidence regarding tongue-tie to determine if appropriate intervention can reduce its impact on breastfeeding cessation concluding that, for most infants, frenotomy offers the best chance of improved and continued breastfeeding. Furthermore, studies have demonstrated that the procedure does not lead to complications for the infant or mother.”

7. Dollberg S, Botzerb E, Grunis E, Mimouni FB. Immediate nipple pain relief after frenotomy in breast-fed infants with ankyloglossia: a randomized, prospective study. Journal of Pediatric Surgery 2006;41,1598-1600

“Frenotomy appears to alleviate nipple pain immediately after frenotomy. We speculate that ankyloglossia plays a significant role in early breast-feeding difficulties, and that frenotomy is an effective therapy for these difficulties.”

8. Amir LH, James JP, Beatty J. Review of tongue-tie release at a tertiary maternity hospital. J Paediatr Child Health. 2005;41:243-245

“Frenotomy is a safe and easy procedure. Infants with a significant tongue-tie that is interfering with breastfeeding have shown an improvement with breastfeeding following frenotomy.”

9. Hogan M, Westcott C, Griffiths M. Randomized, controlled trial of division of tongue-tie in infants with feeding problems. J Paediatr Child Health 2005;41:246-250

“This randomized, controlled trial has clearly shown that tongue-ties can affect feeding and that division is safe, successful and improved feeding for mother and baby significantly better than intensive skilled support of a lactation consultant.”

10. Ballard JL, Auer CE, Khoury JC. Ankyloglossia: Assessment, Incidence, and Effect of Frenuloplasty on the Breastfeeding Dyad. Pediatrics 2002;110(5).

“Ankyloglossia is a relatively common finding in the newborn population and represents a significant proportion of breastfeeding problems. Poor infant latch and maternal nipple pain are frequently associated with this finding. Careful assessment of the lingual function, followed by frenuloplasty when indicated, seems to be a successful approach to the facilitation of breastfeeding in the presence of significant ankyloglossia.”

11. Geddes DT, Langton DB, Gollow I, Jacobs LA, Hartmann PE, Simmer K. Frenulotomy for Breastfeeding Infants With Ankyloglossia: Effect on Milk Removal and Sucking Mechanism as Imaged by Ultrasound. Pediatrics 2008;122;e188-e194

“Infants with ankyloglossia experiencing persistent breastfeeding difficulties showed less compression of the nipple by the tongue postfrenulotomy, which was associated with improved breastfeeding defined as better attachment, increased milk transfer, and less maternal pain. In the assessment of breastfeeding difficulties, ankyloglossia should be considered as a potential cause.”

12. Buryk M, Bloom D, Shope T. Efficacy of Neonatal Release of Ankyloglossia: A Randomized Trial. Pediatrics 2011;128;280

“We demonstrated immediate improvement in nipple pain and breastfeeding scores, despite a placebo effect on nipple pain. This should provide convincing evidence for those seeking a frenotomy for infants with signficant ankyloglossia.”

13. Garbin CP, Sakalidis VS, Chadwick LM, et al. Evidence of Improved Milk Intake After Frenotomy: A Case Report. Pediatrics 2013;132:e1413-e1417

“This case study confirms that ankyloglossia may reduce maternal milk supply and that frenotomy can improve milk removal by the infant. Milk-production measurements (24-hour) provided the evidence to confirm these findings.” (My comment: I think the authors are incorrect in adding this in the conclusions “This outcome confirms that ankyloglossia was the reason for poor milk transfer from the breast compared with the bottle rather than “nipple confusion.”)

14. McGoldrick R, Solari D, Hogan M, et al. Tongue-tie in the newborn: Follow-up in the first 6 months. Breastfeeding Review 2016; 24(3): 33-40

Conclusion. A divided TT was associated with benefits at both periods of follow-up. There was (i) an increase in overall breastfeeding rates and (ii) a decrease in maternal pain.

No Comments

Sorry, the comment form is closed at this time.